Sáng Tác

Review Sách_ Bản Du Ca Cuối Cùng

Có tựa đề nào phù hợp hơn dành cho tác phẩm này hay không? Tôi nghĩ rằng khó mà tìm ra được trong vốn ngôn từ hạn hẹp của mình những mảnh ghép chữ cái để đủ sức nặng diễn tả được điều mà tác giả Erich Maria Remarque dành cho cuốn tiểu thuyết đậm tính nhân văn, nồng mùi chiến tranh nhưng lại thoảng hương nhân ái này.

Stein, một người đàn ông từng trải trong đời cũng như chiến trận phải đau khổ giã từ người vợ thân yêu để trốn chạy khỏi nước Đức.

Kern, một thanh niên trẻ tháo chạy khỏi tổ quốc chỉ vì một nửa dòng máu Do Thái trong người.

Họ gặp nhau tại một nhà tù và vô tình gắn liền cuộc đời vào nhau với bao biến cố thăng trầm.

Tiểu thuyết gia Remarque xây dựng câu chuyện bằng cách để cho Stein và Kern thay nhau dẫn dắt người đọc dõi theo hành trình số phận của họ.

Tưởng chừng như giữa những tháng ngày u tối nhất của lịch sử nước Đức và nhân loại, con người sẵn sàng vùi dập lên nhân phẩm để tồn tại. Thế nhưng vầng dương ấm áp của tình thương thắp lên giữa lúc đen tối nhất, u ám nhất và lòng nhân ái nở hoa ngay chính chốn lao tù.

Cái chết là điều dĩ nhiên. Số phận loài người bị định đoạt bằng tờ giấy được phép lưu trú mỏng manh như chính phận đời họ.

Tình yêu và sự sống đơm bông ngay chính thời khắc cái chết trườn tới.

Hai người đàn ông đi ngược chuyến tàu mang tên số phận. Sau bao nhiêu vất vả trốn chạy khỏi lao tù từ Đức, qua Áo, vượt Thụy Sĩ để đến đất Pháp nhằm tìm kiếm tia hy vọng sống, họ ngỡ ngàng khi số phận lại bị trêu đùa bằng một đòn chí mạng. Kẻ quyết định trở về và sẵn sàng đón nhận nỗi bi thương lớn nhất kiếp người. Kẻ tiếp tục tiến lên để gieo mầm sự sống, tình yêu thương và hy vọng.

Có thể nói Bản Du Ca Cuối Cùng là một tác phẩm cực kỳ xuất sắc mà Remarque đã cất vang lên giữa những tác phẩm khác cùng chủ đề về nỗi thống khổ của loài người dưới chế độ Quốc xã bạo tàn. 

 Với những trải nghiệm của một người lính trong Thế Chiến I và bị chính quê hương chối bỏ phải lưu vong, Remarque đã đưa vào các tác phẩm của mình những nhân vật với số phận chìm nổi nhưng không bao giờ ngừng yêu thương và hy vọng.

Nổi tiếng trên văn đàn với tác phẩm Phía Tây Biên Giới Không Có Gì Lạ được dựng thành phim và đạt giải Oscar năm 1930, lại một lần nữa ông chinh phục người đọc bằng Bản Du Ca Cuối Cùng.

Tôi luôn tự hỏi tại sao dân tộc Đức lại sản sinh ra nhiều nhà văn lỗi lạc đến thế?

1