Sáng Tác

Review Sách_Khải Hoàn Môn

MỘT CHUYỆN TÌNH ĐAU ĐỚN Ở PARIS

Giá mà tôi biết đến Khải Hoàn Môn trước khi đạp xe từ Việt Nam tới Pháp vào năm 2015. Chắc chắn tôi sẽ nghĩ về chuyện tình của bác sĩ Ravic và Joan khi ngồi bên bảo tàng Louvre, dạo bước ở đại lộ Champs Elysées, lặng người trước Khải Hoàn Môn “Quảng trường trải rộng ra trước mặt họ, vắng lặng, im lìm, như một biển bạc tối tăm, trong đó hiện ra mờ mờ hình dáng diễm lệ của Khải Hoàn Môn” và ngẩn ngơ chiêm nghiệm đời mình trong những giây phút lang thang ở Paris mùa đông năm ấy.Từng trang sách đưa tôi trở lại miền ký ức ở Monaco, thành phố biển Cannes, Nice và Paris yêu dấu. 

Khải Hoàn Môn, mượn biểu tượng chiến thắng hiên ngang dẫn lối ở đại lộ lấp lánh Champs Elysées, Remarque đã viết về câu chuyện tình yêu phập phồng dằn vặt điên cuồng chiếm hữu tâm hồn. Yêu say đắm, ruồng bỏ rồi lại níu kéo nhau.

Joan là cơn gió trẻ trung cứ mãi chinh phục những miền đất lạ còn Ravic là cánh buồm rách nát đã trải qua nhiều giông tố cuộc đời. Họ yêu nhau, chiếm đoạt, giằng xé, ghen tuông rồi tự tra tấn nhau bằng những câu hỏi tại sao tình yêu đôi ta lại đầy bão tố.

Ravic, bác sĩ phẫu thuật người Đức từng trốn thoát khỏi trại tập trung của Đức quốc xã. Một người lính kiên cường bị tra tấn dã man với vết sẹo đi hết cuộc đời đã lấy việc trả thù cho người yêu cũ làm động lực sống giữa những lần trốn chạy và sống chui nhủi dưới tên giả ở xứ người. Anh lang thang trong đêm, vùi mình bên rượu vì sợ những cơn ác mộng ập đến trong đêm tối cô đơn.

Joan, người đàn bà tình cờ được Ravic cứu vớt trong một đêm u buồn ở Paris đã tìm thấy người đàn ông định mệnh để si mê cuồng điên và rồi bối rối với lối sống tầm gửi của mình.

Tình yêu! Loài người điên cuồng lao vào nó với tất cả sự ngây thơ khờ dại si mê và họ cũng tìm cách tháo chạy khỏi ái tình đầy cạm bẫy. Mối tình oan nghiệt ở Paris đã khắc vào trái tim bác sĩ Ravic một vết cứa đau buốt. Có lẽ, anh là người đàn ông bị thần ái tình nguyền rủa.

Người ta phải chối bỏ tuổi thơ với một tâm hồn già nua mưu sinh trước tuổi. Người ta sống như thể chỉ tồn tại một lần. Bấp bênh phận đời phiêu bạt. 

Tình người lòng nhân ái vẫn nở hoa giữa bầu trời Paris xám xịt mưa phùn. Vũ hội hóa trang, sự lãng quên thực tại và mong ước trở về quá khứ đưa đẩy con người bước vào một lối sống hoang đàn.

Remarque luôn biến những cô gái làm tiền đóng vai trò quan trọng trong tác phẩm của ông, dù đó là con đĩ như Joan ( theo cách nói của nhân vật Morosow) hay các cô gái điếm khác với cách kể chuyện khiến người đọc cảm thông cho phận đời đưa đẩy họ tới bước đường cùng.

Những kẻ xoay sở được tấm vé đi Mỹ vội vã tháo chạy khỏi Paris trước khi chiến tranh Đức- Pháp nổ ra. Những người tị nạn sống chui nhủi trong khách sạn International, cái tên ” Quốc tế” đúng như nó chứa chấp các vị khách tứ xứ với đủ tên thật giả và giọng nói khác nhau. Chiếc xe cảnh sát chở họ rời Paris trong bóng đêm dày đặc, ngay cả Khải Hoàn Môn cũng chìm nghỉm trong bóng tối để đi về một trại tị nạn nào đó với phận đời nổi trôi. 

Ôi Paris, cái không khí dịu dàng như hơi thở, qua làn mưa bụi dễ khiến lòng người mỏng manh yếu ớt dễ rơi vào cạm bẫy ái tình. Cái thiên đường để yêu, để tận hưởng sự sống mà loài người ban phát cho nhau và để hận thù ấy vì cớ gì lại khiến người ta si mê.

Lãng quên! Hai tiếng đầy nỗi kinh hoàng, đầy niềm an ủi và đầy ma lực kỳ diệu. Liệu người ta có thể sống mà không lãng quên được chăng? Làm sao sống nổi nếu không lãng quên?… Nhưng ai là người có thể quên cho đúng mức, quên thực sự? Đáy lòng ta chất nặng những đám tro tàn của kỷ niệm. Chỉ khi nào không còn mục đích trong cuộc đời nữa thì mới thực sự tự do.